U23 Việt Nam trong tôi là….

Nếu ai hỏi U23 Việt Nam trong tôi là gì? Tôi sẽ trả lời họ là chiến binh, là người hùng, là niềm tin, là tự hào và là tất cả của dân tộc Việt Nam.

Cuối cùng, chuyến phiêu lưu của chàng “David” U23 Việt Nam và những gã khổng lồ tại vòng chung kết U23 châu Á đã kết thúc. Trong tôi giờ có gì đó nuối tiếc, có gì đó hụt hẫng nhưng trên cả là sự tự hào.

Cả một tháng nay, 92 triệu dân Việt Nam ăn bóng đá, ngủ bóng đá, người già, trẻ nhỏ, thanh niên đi đâu đâu cũng chỉ thấy chuyện bóng đá. Chưa bao giờ tôi thấy dân ta đoàn kết một lòng đến thế, chưa bao giờ tôi được sống trong những ngày hào hùng đến thế,tôi bỗng thấy may mắn vì đã được sống trong khoảnh khắc tuyệt vời này và chỉ mong sao những ngày tháng ấy không bao giờ qua đi.

Khắp các phố phường, thôn xóm trên mảnh đất hình chữ S đâu đâu cũng sôi sục, háo hức chờ đợi từng ngày từng ngày để dõi theo bước chân của đội tuyển U23 Việt Nam. Cảm giác của những ngày đầu giải phóng, với những rừng cờ và hoa bỗng chợt ùa về khiến cho người ta xao xuyến đến lạ.

Hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên khắp các con phố trong những ngày qua

Và rồi 15h chiều lịch sử ngày 27/1 sẽ là giây phút không thể nào quên trong mỗi chúng ta. U23 Việt Nam ra sân trong trời tuyết trắng xóa tại sân vận động Thường Châu. Khoảnh khắc bóng quốc kì phấp phới, quốc ca vang lên và 92 triệu con người đặt tay lên ngực trái sao mà tự hào, sao mà thiêng liêng đến vậy. Tôi bỗng thấy sống mũi cay cay khi chứng kiến sự kiên cường của 11 cầu thủ, 11 bóng ngôi sao vàng trên sân mang niềm kiêu hãnh cho cả dân tộc Việt Nam.

Khoảnh khắc bị đội bạn ghi bàn vào lưới, xung quanh tất cả đều lặng thinh, nhưng không phải lặng vì buồn mà vì thương cho các cầu thủ, thương cho những đôi chân Việt Nam đang không ngừng chiến đấu trong cái buốt thấu da thấu thịt. Nhiệt độ ở Thường Châu lúc đó là -2 độ, tuyết rơi trắng người vậy mà 11 ngôi sao ấy không ngừng hi vọng, không ngừng chiến đấu kiên cường không đầu hàng.

Mỗi cơ hội qua đi là một sự tiếc nuối,  mỗi cơ hội qua đi là cảm giác đôi chân lại như nặng hơn. Hình ảnh đôi mắt đau đáu của Công Phượng khi nhìn vào cầu gôn sau khi dứt điểm hụt bỗng trở nên ám ảnh trong tôi. Thực sự lúc đó chỉ muốn trọng tài kết thúc trận đấu để các anh trở về, về với rừng cờ hoa rực lửa, về trong vòng tay ấm áp yêu thương của người hâm mộ nước nhà.

Thế rồi tất cả những lạnh giá ấy, những cực nhọc ấy lại như chưa hề tồn tại khi Quang Hải ghi bàn. Lúc Văn Thanh, Xuân Trường dùng đôi bàn tay rớm máu của mình cào tuyết để Hải có điều kiện dứt điểm tốt nhất tôi đã khóc. Và cả những người xung quanh tôi cũng thế để rồi khoảnh khắc bóng chui vào lưới chúng tôi lại ôm nhau trong 2 dòng nước mắt dưng dưng.

Khoảnh khắc U23 Việt Nam vô địch trong trái tim 92 triệu người hâm mộ

Các bạn biết không, ngồi cạnh tôi là một cô bé học đại học năm 2. Mỗi tình huống bóng đến chân của các cầu thủ Uzbekistan là cô bé ấy lại nhắm chặt mắt lại, núp sau lưng tôi vì sợ đội bạn ghi bàn. Nỗi sợ ấy của em có lẽ không phải sợ đội mình thua, mà nỗi sợ ấy có lẽ vì sợ nhìn nỗ lực của các cầu thủ của chúng ta tan biến.

Ấy thế mà cuộc đời vẫn thường tồn tại những nghịch lí. Trớ trêu thay khi chúng ta chuẩn bị ăn mừng bước vào loạt đá luân lưu may rủi thì đội bạn có bàn thắng. Phút 119, hơn 6 vạn người ở Mỹ Đình như chết lặng khi U23 Việt Nam thủng lưới. Hình ảnh cậu thanh niên trẻ gục mặt vào bàn tay và vai rung lên bần bật khiến tiếng nấc nghẹn ngào trong cổ họng tôi không thể kìm nén được nữa.

Những ánh mắt đau đáu hướng về màn hình và tôi không thể diễn tả nổi cảm xúc của mình khi đó. Một vài người xung quanh vẫn mạnh mẽ và hô vang “Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch” còn tôi dù cố gắng hết sức cũng không cất lên được thành tiếng.

Những hạt mưa phùn rơi vào mặt đau rát nhưng thật sự là không ai có thể đứng dậy và đi được. Hình ảnh trung vệ Bùi Tiến Dũng gục xuống, Văn Thanh mắt đỏ hoe còn Xuân Trường thất thần cô đơn dưới trời tuyết Thường Châu khiến trái tim tôi như có ai bóp nghẹt. Những người ở sân vận động dù không quen cũng quay sang ôm lấy nhau như tìm một chỗ dựa cho mình không gục ngã. Trước mắt tôi chỉ có hình ảnh Đỗ Duy Mạnh cắm lá cờ tổ quốc rồi chắp tay cúi lạy, còn bên tai vẫn văng vẳng câu hát : “Đoàn quân Việt Nam đi…”.

Hình ảnh Duy Mạnh quỳ bên lá cờ tổ quốc cực kì xúc động

Khánh Linh

U23 Việt Nam trong tôi là….
4.6 (92.38%) 21 votes

Bài liên quan