Tinh thần bất khuất của bóng đá Xô Viết, khi trái bóng lấn áp trái bom !

Liên bang xã hội chủ nghĩa Xô Viết trước thời chưa tan giã được biết đến phải đối chọi với chiến tranh, bom đạm. Chiến tranh thế giới thứ 2 đem lại cho họ những hậu quả nặng nề. Nền bóng đá của liên bang xã hội chủ nghĩa này cũng bị ảnh hưởng. Ở Leningrad và Kiev từng có một trận cầu vì sự sống, trận cầu sinh tử theo đúng nghĩa đen đã trở thành giai thoại.

Ngày ấy, đích xác là cái ngày 22/6/1941, thời điểm mà chiến tranh thế giới thứ hai đang ở giai đoạn khốc liệt. Đây là lúc mà giải vô địch bóng đá Xô Viết được khởi tranh lần thứ 8. Ba vòng đấu đầu tiên xác định được  3 cái tên đang có điểm số cao nhất là Dinamo Moskva, Tbillsi và Leningrad.  Các cầu thủ Spatak Moskva trong buổi chiều ngày hôm sau đã đến thành phố Leningrad để chuẩn bị cho trận đấu với đội chủ nhà. Vé của trận đấu lúc đó hết sạch chỉ sau vài tiếng.

Nhưng điều mà không ai ngờ đến là chỉ sau đó ít giờ là chiến tranh sẽ nổ ra ngay tại thành phố này, bom đạn có thể lạc xuống sân vận động Lenin bất cứ khi nào. Các cầu thủ của cả Leningrad lẫn Spartak đều được nghe chính quyền của thành phố đọc thông báo về chiến tranh sắp nổ ra. Sân bóng Lenin  vốn là sân vận động yên bình, nó đẹp và cổ kính. Nhưng cũng chỉ vài năm sau đó, nó trở thành bãi chiến trường của bom đạn. Giải vô địch quốc gia Liên Bang Xô Viết  cũng từ đó mà bi  gián đoạn.

Đội hình của Hồng quân năm 1941

Cách đó 1 năm, năm 1940 cũng là lần cuối cùng mà giải đấu này diễn ra một cách yên bình và êm đềm  với chức vô địch thuộc về câu lạc bộ Dinamo Moskva. Mùa giải năm 1941, vào cái ngày 22/6 định mệnh đó, lễ khánh thành sân vận động mới tại Kiev chuẩn bị được tổ chức, sân đấu này cũng là nơi tổ chức trận đấu đầu tiên giữa câu lạc bộ  Dinamo Kiev và Hồng quân.

Vào 4h sáng, quân phát xít bắt đầu cho những quả bom đầu tiên xuống thành phố này khiến mọi thứ thành đống đổ nát. Trận đấu này không bị hủy bỏ mà được diễn ra sau đó 3 năm vào ngày 25-6-1944, thời điểm mà chiến tranh thế giới bước vào những nấc thang cuối cùng. Vé từ năm 1941 vẫn còn có hiệu lực, những tấm vé cũ nát thời đó của các cổ động viên đến xem trận đấu này sau 3 năm vẫn được lưu lại.

Nhưng các cầu thủ không phải ai cũng có mặt sau 3 năm để có thể thi đấu trận đấu đó. Nhiều người từ chiến trường trở về trở thành những người công nhân, một số lại gia nhập chiến trường để thay thế cho những bệnh binh và những người không còn khả năng chiến đấu, nhiều người trở thành công nhân lao động tại các xưởng máy. Số phận của những cầu thủ thời chiến dường như tuân theo một dòng chảy rất khắc nghiệt. Nhưng bóng đá thì luôn tồn tại trên khắp Xô Viết, dẫu cho nhiều trận đấu được gắn với cái mác “chuyên nghiệp” bị ảnh hưởng bởi chính trị. Nhiều cầu thủ cũng đã ngã xuống bởi bom đạn và thuốc súng. Những cầu thủ của Leningrad hay Spartak cũng đã có người nằm xuống nhưng chả ai biết mặt đặt tên. Có người đang thi đấu bị bom rải xuống không còn hình hài.

Những cầu thủ của Leningrad trong “trận đấu vì cuộc sống”

Mùa xuân năm 1941, nhân ngày đại hội thể dục thể thao, giới lãnh đạo của thành phố Leningrad quyết định tổ chức một trận đấu bóng đá . Một trận đấu mà cả Leningrad vẫn đang bị quây quanh bởi quân phát xít và những kẻ thù thuộc phe phái của chúng. Đó không đơn thuần chỉ là một trận đấu rèn luyện sức khỏe và hưởng ứng kỉ niệm, đó còn là trận đấu để nhắc nhớ rằng Leningrad vẫn đang sống, mọi người ở đây vẫn tin rằng chiến tranh sẽ chấm dứt sớm, họ sẽ đấu tranh để đem lại hòa bình.

Một trận bóng còn là biểu tượng cho sự khẳng định về người dân trong thành phố này sẽ cố gắng và chiến đấu hết mình. Vòng vây của Phát Xít ngày càng siết chặt.  Đó là một “trận đấu của sự sống”.

Sân vận động luôn chật kín khán giả tại Leningrad

Những cầu thủ tham gia “trận đấu của sự sống” đều thuộc về thành viên của đội Leningrad. Đội còn lại bao gồm những cầu thủ của Zenit, có bổ sung một vài cái tên của Spartak, do nhiều cái tên của đội bóng đến từ nơi có con sông Neva thơ mộng- thành phố Saint petersburg,  bị  thiệt mạng bởi đạn bom và có một vài người di tản làm việc ở thành phố khác, nhiều nhất là di chuyển đến Kazan.

Trận đấu của sự sống sau đó diễn ra được tiếp sóng  trực tiếp tại các đài phát thanh, nhiều cầu thủ đã uể oải do trước đó họ phải tăng gia sản xuất phục vụ cho tiền tuyến. Họ không còn sức để chạy vì trước đó họ không được ăn gì. Như những bóng ma vật vờ, nhiều tài liệu mô tả rằng họ chạy không có phương hướng. Thậm chí trong giờ nghỉ nhiều cầu thủ còn không dám nằm vì sợ nằm xuống sẽ chìm vào giấc ngủ, không thể dạy thi đấu được nữa. Một tinh thần cống hiến khá hồ khởi của những cầu thủ lai công nhân trong bóng đá thời chiến. Tiếng hò reo của các cổ động viên thời đó như át được tiếng súng và bom bay. Bóng đá giúp người dân của Leningrad quên đi cảnh đau thương hằng ngày.

Sự chà đạp và tinh thần bất khuất của Dynamo Kiev

Đó là một sự kiện đã đi vào huyền thoại trong lịch sử bóng đá. Đến nay các chuyên gia viết sử bóng đá, kể cả những nhà làm phim tài liệu đều nói về sự kiện này. Năm 1943, thủ đô Kiev được giải phóng khỏi quân phát xít. Sau đó 1 tuần, vào ngày 17/11/1943, tờ báo lớn nhất của Ukraine lúc đó đã cho phát hành một ấn phẩm báo chí kể về sự kiện bóng đá kinh hoàng nhất lúc đó. Ấn  phẩm với tiêu đề ” Trận đấu đoạt mạng”. Năm 1962 có một bộ phim tài liệu mang tên ” Hiệp đấu thứ 3″ cũng được công chiếu toàn liên bang Xô Viết.

Hai đội trước trận cầu sinh tử. Phát xít Đức ( đứng trên) và Dynamo Kiev( đứng dưới)

Đó là một trận đấu sinh tử mà cả hai đội bóng này đại diện cho 2 trào lưu chính trị chủ đạo .  Đội  Luftwaffe của phát xít Đức với tư tưởng Sô Vanh bành trướng thuộc địa và Dynamo Kiev của Ukraine đang trong vòng ngự trị của quân phát xít khi đó. Những cầu thủ của Dynamo phần lớn là những người Cộng Sản, có những người từng là những người lính Hồng quân tham gia chiến trường chống Phát xít.

Trong vòng ngự trị của Phát Xít Đức, Dynamo Kiev bị ép buộc tham gia trận đấu đó, họ buộc phải thua Luftwaffe nếu muốn sống. Một tay sĩ quan tên Gestapo  đã dọa nạt các cầu thủ Dynamo rằng:” Chúng mày phải thua nếu muốn sống, nếu thắng tất cả chúng mày sẽ bị xử tử”. Trận đấu đó còn được đích thân ông trùm phát xít Hít-Le dự khán nên chỉ cần lệch quỹ đạo đi  một chút, nếu như đội phát xít thua trận thì họ có thể bị bắn ngay khi thi đấu.

Nhưng dường như tinh thần của những người Cộng Sản không cho phép Dynamo Kiev nhún nhường. Họ chơi đẹp và chiến thắng với tỉ số 5-3, trước đó họ bị trọng tài chính là một người gốc Đức thiên vị một cách trắng trợn. Kết cục sau trận đấu là có đến 4 cầu thủ của Dynamo bị xử bắn ngày hôm sau. Tiền đạo ghi bàn thắng thứ 5 cho Dynamo là Kuzmeko bị bắt và bị tra tấn dã man trước khi lính đức đem anh ra pháp trường. Phân nửa đội hình còn lại bị đày ra những ông trường xây dựng , điều kiện sống tồi tàn, nước và thức ăn không đủ để đáp ứng công việc. Họ bị chết trong đói rét và bệnh tật, quân phát xít không phát lương phẩm và thuốc men cho những cầu thủ đó. Gestapo – viên tướng dọa nạt các cầu thủ Dynamo còn nói rằng:” Những kẻ Hồng quân cứng đầu đáng bị chết ở mọi hoàn cảnh”.

Dynamo Kiev giành chiến thắng trước Phát xít Đức 5-3

Sau khi Kiev được giải phóng cho đến khi liên bang Xô Viết tan giã, sự kiện này vẫn được đánh giá là khúc tráng ca cho những cầu thủ thuộc phe Xô Viết. Đó còn được ví như một biểu tượng trong thể thao, đại diện cho sự anh dũng và hi sinh quên mình. Trận đấu đó đã thức tỉnh nhuệ khí của những chiến sĩ Hồng quân trong công cuộc xóa sổ quân Phát xít.

Đến nay ở Ukraine vẫn còn lưu giữ lại những tấm băng rôn về trận đấu này. Cũng theo thống kê, kể từ khi chiến tranh thế giới thứ 2 xảy ra, có rất nhiều những trận đấu bóng đá được tổ chức giữa quân phát xít và những người Xô Viết. Những đội bóng của những người Xô Viết thắng đa phần trong những cuộc đấu đó. Trận đấu ở Kiev được cho là kinh điển nhất và đã trở thành giai thoại ở nhiều câu chuyện lẫn các bộ phim hay ho.  Dynamo Kiev đại diện cho tinh thần không bao giờ khuất phục và lùi bước trước  sự cường quyền, đó vừa là sự Fair Play, vừa thể hiện khí chất của những con người Xô Viết, khí chất của những người anh hùng trong bóng đá./

Long.

( Tài liệu tham khảo : Chiến tranh thế giới- Những câu chuyện lịch sử khác thường).

Tinh thần bất khuất của bóng đá Xô Viết, khi trái bóng lấn áp trái bom !
2 (40%) 1 vote

Bài liên quan