Thursday, 14-12-2017

Lối thoát nào cho Bóng đá Việt Nam?

Sau hàng loạt thất bại của U22 rồi đến U18, Ban huấn luyện nhận sự chỉ trích mạnh mẽ từ người hâm mộ đến Liên đoàn bóng đá Việt Nam. Cầu thủ suy sụp tinh thần, huấn luyện viên trưởng từ chức… Kéo theo đó là vô vàn những câu chuyện tiêu cực được vẽ ra. Điều đó khiến câu hỏi đặt ra, đâu là lối thoát Bóng đá Việt Nam?

Chắc hẳn trong chúng ta, những người thường xuyên theo dõi bóng đá đều có chung một cảm nhận bóng đá nước nhà đang có rất nhiều những nhân tố xuất sắc, có một đội tuyển đồng đều và nhiều tiềm năng. Vậy nhưng? Tại sao lại liên tục nhận những thất bại như một cục diện kịch bản đã được vẽ ra trước?

SeaGames qua đi, đằng sau thất bại của U22 là muôn vàn câu chuyện chưa biết khi nào mới có hồi kết. Với việc chiến thắng 3 trận đầu vòng bảng với tỉ số cách biệt, nhìn lối chơi của các cầu thủ người hâm mộ thể thao nước nhà đã mơ về một giấc mơ huy chương cho Việt Nam. Thế nhưng, với trận hòa như một sự vô duyên trước Indonesia và trận thua vô hồn trước Thái Lan đã khiến người hâm mộ dậy sóng, Liên đoàn Bóng đá nước nhà đổ lỗi, mổ xẻ và câu chuyện huấn luyện viên.

Nhưng có lẽ điều đáng buồn nhất chính là từ cách cổ động viên Việt Nam đối xử với đội bóng của mình. Chứng kiến cách người hâm mộ dậy sóng trước thất bại của U22 Việt Nam, nhìn cách họ chỉ trích cầu thủ, cách họ buông lời hả hê khi nói về cầu thủ thật sự đáng buồn.

Bóng đá nam Việt Nam ngày một thụt lùi

Nếu cầu thủ ghi bàn, người hâm mộ tung hô, họ sẽ nói đó là người hùng, nhưng khi họ không ghi được bàn thì được coi là tội đồ. Trường hợp của Tuấn Tài, chỉ vì sự thiếu may mắn trong cách ghi bàn khi bỏ lỡ nhiều tình huống ghi bàn dẫn đền trận hòa với Indonesia mà cầu thủ trẻ ấy đã phải nhận gạch đá từ người hâm mộ một cách không thương tiếc. Còn trong trận thu trước Thái Lan, sau quả đá hỏng của Công Phượng và sai lầm thực sự đáng trách của Phí Thanh Long mà trên mạng xã hội cư dân mạng sẵn sàng có những hình ảnh chế diễu để trở thành tâm điểm của sự bàn luận, chỉ trích.

Thiết nghĩ, thành công hay thất bại của một đội bóng một phần là từ đội bóng nhưng phần còn lại chính là từ những người hâm mộ. Nhưng cái cách mà người xem bóng đá Việt Nam đưa đến nó có thực sự là động lực cho các cầu thủ hay chính là nguyên nhân dẫn đến thất bại của họ? Bởi chắc chắn một điều, thành công đến từ 50% tâm lý mà người hâm mộ giành cho họ.

Sau thất bại tại SeaGames chắc chắn bản thân các cầu thủ cũng chưa hiểu điều gì đã xảy ra, họ đáng nhận được sự cảm thông hơn là chỉ trích. Nhìn về cục diện của đội bóng U22 chúng ta có quyền mơ về những thành công mà họ sẽ đem lại bởi họ là một đội bóng có những cá nhân xuất sắc và có một tập thể đồng đều. Nhưng để họ thực sự thành công thì sự đồng hành, khích lệ của người hâm mộ là vô cùng quan trọng. Vậy nhưng, người hâm mộ đã làm gì cho họ?

Mỗi một thất bại của một đội bóng, vấn đề được nhắc đến luôn là vị trí huấn luyện viên trưởng và thất bại tại SeaGames cũng vậy. Sau thất bại của U22, người thuyền trưởng Nguyễn Hữu Thắng cũng xin từ chức và từ đó đến nay câu chuyện huấn luyện viên trưởng mãi chưa hồi kết.

Người hâm mộ nói rằng, thất bại của U22 người đáng trách nhất là huấn luyện viên Hữu Thắng, bởi ông đã sai trong cách dùng người, ông đã bảo thủ khi không chịu thay người và ông đã đặt niềm tin vào người không đáng tin, ông là huấn luyện viên thất vọng nhất của bóng đá Việt Nam… Đáng chú ý nhất là họ đã khơi lại quá khứ không đáng có khi Hữu Thắng đã từng dính nghi án bán độ năm 2005 để áp lên thất bại của U22, đó là cách người hâm mộ nói về một vị huấn luyện viên. Với cách nói đó của người hâm mộ dành cho một huấn luyện viên thì liệu có một ai dám nhận vị trí huấn luyên đây trước sóng gió của dư luận?

Còn đối với Liên đoàn Bóng đá Việt Nam bên cạnh việc chỉ trích đưa ra vấn đề về thất bại của U22 thì việc tìm cho đội bóng một vị thuyền trưởng có lẽ là một câu chuyện dài mà câu hỏi đặt ra đâu là lối thoát và hồi kết?

Bởi lẽ nên sử dụng huấn luyện viên ngoại hay nội? Đâu là giải pháp hợp lý nhất. Nếu là huấn luyện viên ngoại thì sẽ chọn ai để phù hợp, chọn người không đem đến thành công cho đội bóng thì chắc chắn người hâm mộ sẽ tiếp tục dậy sóng vì thế mà đã có rất nhiều phương án đưa mà chưa có sự lựa chọn. Còn nếu là huấn luyện nội thì sẽ là ai? Ai sẽ chấp nhận lên tuyển? Để đến bây giờ Seagames đã qua gần một tháng nay vẫn chưa có hồi kết cho nó.

Với việc để huấn luyện viên Mai Đức Chung tạm thời giữ vị trí huấn luyện viên trưởng có phải là phương án hợp lý nhất cho sự lựa chọn việc chưa có hồi kết về vị trí huấn luyện viên? Câu hỏi đó có lẽ là vấn đề người hâm mộ quan tâm nhất hiện nay.

Thất bại của U22 chưa làm người hâm mộ quên đi thì kịch bản tương tự lại xảy đến với U18 tại giải vô địch U18 Đông Nam Á, và câu chuyện về vị trí thủ môn được đặt ra?

Dẫn đến thất bại của cả hai giải đấu đều có chung một sai lầm từ vị trí thủ môn, vậy đâu là lý do? Làm sao để cải thiện điều đó?

Thức tế trong quá khứ chúng ta đã có những người hùng cho khung thành như thủ môn Dương Hồng Sơn, thế nhưng chứng kiến những người bảo vệ khung thành ngày nay chắc chắn một điều rằng người hâm mộ sẽ đặt ra câu hỏi, đến bao giờ chúng ta mới có thể yên tâm về vị trí thủ môn?

Chỉ trong hơn một tháng, Bóng đá Việt Nam đã chứng kiến quá nhiều biến động, liệu rồi khi nào mới có hồi kết và đâu là lối thoát cho Bóng đá Việt Nam?

Hồng Nhung

Lối thoát nào cho Bóng đá Việt Nam?
5 (100%) 6 votes

Bài liên quan