Bây giờ mọi người đã hiểu, Công Phượng đã hi sinh thế nào.

Vẫn là chàng cầu thủ tài năng mang áo số 10, nhưng giờ đây, Công Phượng đã trưởng thành, biết thu mình lại và hi sinh một cách thầm lặng vì đội bóng.

Có thể nói, người hâm mộ bóng đá Việt Nam đã chờ đợi suốt 10 năm để trái tim được loạn nhịp cùng bóng đá, cùng đội bóng “con cưng” của mình. Nếu như năm 2008, chiếc cup AFF Cup danh giá đã khiến 80 triệu dân Việt Nam lúc đó được nổ tung, hình ảnh cờ đỏ sao vàng cũng được tung bay khắp nẻo đường. Thì đến hiện tại U23 Việt Nam còn khiến những người thậm chí không biết gì về bóng đá cũng phải tự hô to khẩu hiệu “Việt Nam vô địch”. Từ già trẻ, gái trai..đều chung một nhịp đập của sự tự hào, vẻ vang và quan trọng hơn cả là niềm tin đối với nền bóng đá Việt tiếp tục được thắp sáng.

Những cái tên như: Bùi Tiến Dũng, Quang Hải, Lương Xuân Trường…đã được nhắc đến rất nhiều. Đặc biệt là chàng thủ môn điển trai xứ Thanh- Bùi Tiến Dũng. Anh thể hiện một phong độ chói sáng, cùng ngoại hình khiến chị em mê mệt. Không quá khi nói rằng rất nhiều người yêu quý U23 Việt Nam là nhờ cái tên Bùi Tiến Dũng. Trên mạng xã hội hay cả khi các tuyển thủ được đón ở sân bay Nội Bài trong ngày trở về, người ta vẫn luôn để ý Bùi Tiến Dũng, Quang Hải… cổ động viên hò hét giúp các chàng trai U23 cảm thấy vui mừng cho dù không thể mang cup về.

Công Phượng thu mình lại và hi sinh một cách thầm lặng vì đội bóng.

Tuy nhiên, phía sau đó lại tồn tại một câu chuyện đáng buồn mang tên “Nguyễn Công Phượng” . Đã có những lời chỉ trích không hay dành cho cầu thủ xứ Nghệ. Người cho rằng phong độ của anh thảm hại dẫn đến lối chơi của U23 Việt Nam thiếu năng lượng. Thậm chí, đã có những người lấy số lần ra sân của Công Phượng để so sánh với số lần phải rời sân khi trận đấu chưa kết thúc. Người ta cứ nghĩ rằng, Công Phượng đá không tốt nên mới bị thay ra, nhưng nào biết từ trước giải, Công Phượng đã gặp chấn thương cổ chân. Bước vào những trận đấu căng thẳng, tiền đạo xứ Nghệ tiếp tục chịu những tác động đúng vào vị trí đang bị đau. Để có thể vào sân, Công Phượng buộc phải dùng thuốc giảm đau. Cứ thế suốt gần một tháng liền, cơn đau chưa dứt, chân sút 23 tuổi vẫn cắn răng vào sân. Đến khi giải đấu khép lại, Phượng mới có một tuần nghỉ ngơi để hồi phục chấn thương.

Có người đã khóc khi nhìn hình ảnh Công Phượng đứng một mình đeo tai nghe với khuôn mặt thấm buồn trong ngày U23 Việt Nam được chào đón trở về. Thậm chí, anh không được đón chào nồng nhiệt như các đồng đội khác. Thế nhưng đối với Công Phượng, chỉ cần thấy người hâm mộ được vui, hạnh phúc và đội tuyển được các cổ động viên luôn ủng hộ là điều tuyệt vời nhất đối với anh.

Công Phượng chia sẻ: “Trong lúc thất bại, tôi luôn suy nghĩ đây là nghề nghiệp của mình. Thất bại chỉ là bài học để mình đứng dậy, cố gắng để phát triển, hoàn thiện bản thân. Hàng ngày, tôi cố gắng để lấy lại phong độ. Việc được mọi người tung hô rồi quay lưng, chê bai cũng là một phần của bóng đá. Qua đây, tôi hiểu được tâm trạng của các đồng đội trong các giải đấu trước. Do vậy, tôi luôn trân trọng những công sức, thành tích của họ. Mong mọi người luôn ủng hộ tôi và tất cả cầu thủ U23 Việt Nam”.

Chính vì vậy, chúng ta nên có cái nhìn bao dung, thấu hiểu hơn cho các chàng trai theo sự nghiệp “quần đùi áo số”. Bởi lẽ, họ cống hiến vì màu cờ sắc áo, vì tất cả người dân Việt Nam. Hơn thế, thay vì trách móc họ những lúc sai lầm, chúng ta nên học cách động viên và là chỗ dựa tinh thần cho các cầu thủ. Bởi vì chỉ có đoàn kết mới giúp chúng ta có thể vượt qua mọi khó khắn. Cái cách mà U23 Việt Nam vượt qua các tên tuổi lớn là nhờ tình đoàn kết giữa các cầu thủ, sự tự tin và một tinh thần máu lửa, sẵn sàng làm tất cả vì người hâm mộ. Hay giành cho họ những nụ cười và lời động viên cần thiết, vì nó không khó để thực hiện.

Quang Dự

 

Bây giờ mọi người đã hiểu, Công Phượng đã hi sinh thế nào.
5 (100%) 1 vote

Bài liên quan